|
Di sản văn hóa Việt Nam nằm gọn trong chữ VIỆT với ý nghĩa siêu việt, là nhảy từ hai thái cực vào một: từ Trời cao Ðất thấp nhảy vào Người. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Văn hóa
|
Stephen Oppenheimer
|
địa đàng ở phương đông
|
|
Nếu ta chấp nhận bằng chứng theo thống kê về mối quan hệ xuyên lục địa trong các thần thoại thì niên đại của những văn bản thần thoại Á-Âu đầu tiên trở nên rất quan trọng. Chúng ta rất may mắn bởi người Sumer và người Babylon rất mực cần mẫn trong việc ghi chép các motive này vào các bảng đất sét và con dấu hình trụ. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
Trên Thạp Đào Thịnh và Trống Ngọc Lũ, Tổ Tiên Lạc Hồng đã dùng hoa văn để lưu truyền những Chữ nền tảng của Văn hóa Việt, như : Rồng, Tiên, Đạo, Đức, Đất, Trời, Việt, Lạc,Thượng, Hùng, các âm Mẹ, Cha... |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
Ở vào thế kỷ 21 này rất ít người còn muốn nói đến đạo lý Khổng-Mạnh vì cho là:đạo lý Khổng-Mạnh đã lỗi thời, đã thuộc về quá khứ, không còn thích hợp với thời đại văn minh hiện đại nữa.
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
Là ví dụ tiêu biểu về tín ngưỡng phồn thực của người Việt, thạp đồng Đào Thịnh khiến người đời sau kinh ngạc về trình độ đúc đồng điêu luyện và thẩm mỹ tinh tế hiếm có. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Văn hóa
|
Huy Việt Trần Văn Hợi
|
chữ việt
|
|
Chữ Việt bộ Mễ là chữ được đặt ra từ khi lập quốc của dân tộc ta. Trước khi vào đề , tôi xin kể hầu quý vị một câu chuyện để thêm rộng ý về chữ Việt này.
|
|
Đọc tiếp...
|
|
|
|
Từ lúc đọc tác phẩm Nhánh rong phiêu bạt của nhà văn, nhà giáo Võ Hồng, một tác phẩm được dùng làm phần thưởng trong các kỳ thi Đố vui để học cho học sinh trước năm 1975, Thúy không còn thấy tên mình chỉ là thị Thúy, cụt ngủn, bình dân; không đẹp như Quỳnh Hoa, Thu Vân, Thanh Thủy..., không kiêu sa như Tố Nga, Đài Trang, Huyền Trân...Mà ngược lại Thúy tự hào là tên mình đã được nhà văn Võ Hồng đưa vào văn học sử qua Nhánh rong phiêu bạt. |
|
Đọc tiếp...
|
|
|
Văn hóa
|
Duy Nguyên Trần Ngọc Dụng
|
gốc việt trong tiếng tàu
|
|
Trong lịch sử phát triển tiếng Việt qua nhiều giai đoạn, có thể nói thời kỳ tiếng Việt vay mượn của tiếng Hán kéo dài lâu và khốc liệt nhất theo tính cách „không tự nhiên‟ của một ngôn ngữ. Kết quả của trên 1000 năm bị người Hán chiếm đóng, họ tìm mọi cách Hán hoá dân Việt nên đã thủ tiêu mọi vết tích của văn hoá Việt, trong đó có chữ Việt. Tuy nhiên vì sự tiếp xúc giữa hai ngôn ngữ, sự vay mượn của nhau là việc thường xảy ra trên bất cứ nơi nào và trong bất cứ thời đại nào. |
|
Đọc tiếp...
|
|
| |
|
|