NGÀY SINH THÌ CỦA TRIẾT GIA KIM ĐỊNH (25.3.1997 - 2009)
Tâm Sự với Thầy.
(nhân dịp thập nhị niên lễ Giỗ Thầy 25/03/2009)
Kính Thầy,
Con còn nhớ vào lần thập niên lễ giỗ Thầy (25/03/2007) cũng là ngày khai mạc trang "web" An Việt Toàn Cầu để phổ biến triết lý An-Vi mà Thầy đã khổ công suốt đời để gầy dựng lại nền văn hoá Việt-Nho từ nguồn gốc lẫn ý nghĩa. Vào dịp này cách đây hai năm, con có cảm giác bỗng nhiên như được nghe tiếng Thầy gọi tên và dẫn đưa con về nhập tộc An-Việt, khi mà con còn chưa hiểu biết tận tường ý nghĩa của hai chữ Việt-Nho.
Hôm nay, nhân dịp thập nhị niên lễ giỗ của Thầy, con ngồi đây nghĩ lại để viết ra những giòng tâm sự này để kính dâng lên Thầy với cả tấm lòng biết ơn chân thành của con.
Cảm ơn Thầy đã gieo nơi con cái mầm Đạo Trời cách nay gần bốn mươi năm để cho ngày nay con gặt được cái ý nghĩa của Đạo Trời chính là Đạo Việt mà cũng là Đạo cho con, đó là Đạo làm Người. Nói cách khác cái mầm Đạo đó chính là cái Nhân duyên của Trời đã Sinh ra con để con hiện hữu và tiến hoá Thành Nhân. Hay còn có thể nói Thành Nhân là trở về với "cội nguồn" là Trời Đất một khi con Tri thức con là "Giao chỉ" của Đức Trời và Đất.
Ngày 25 tháng 03 năm 2009 là ngày Lễ Giổ thứ 12 của Thầy.
Cha ông chúng ta đã có nói: “ Cái quan nan định cổ kim bình “ nghĩa là muốn phẩm bình về một nhân vật nào thì phải đợi đến lúc đậy nắp quan tài đã.
Mười hai năm đã qua, nhiều người cũng đã khen ngợi công trình to lớn của Thầy và cũng có người cũng đã chê “ Thầy yêu nước quá khích và cái gì cũng vơ vào “.
Nguồn gốc chữ Nho chìm trong đêmtối dĩ vãng, nay chỉ còn những ấn tích lu mờ. Dầu vậy, có thể tìm ra dấu vết về phần đóng góp của Việt tộc.
Trong sách Thống Chí do Trịnh Tiều sưu tập có lưu truyền sau: “Vào đời Đường nước Việt Thường biếu rùa thần, sống một nghìn năm, lớn hơn ba thước trên mu có chữ con quăng ghi việc từ khai thiên lập địa về sau. Đế Nghiêu ralệnh ghi chép lại va gọi là quy lịch”.
Nhân đọc bài "Một gợi ý về văn hoá Việt và sống Đạo" trên mạng "dunglac.org", của tác giả Hoàng Sỹ Quý, sj. để mở đầu đã viết: "Như ai nấy đều biết, đã có nhiều học giả viết về văn hóa Việt Nam, viết từng cuốn sách một, và hẳn còn nhiều học giả khác tiếp tục nữa. Thế nghĩa là về văn hóa Việt Nam, có quá nhiều cái để nói, nên nói hoài không hết. Mà nếu có cái được nói rồi, thì vẫn có người nói lại được, nhưng khác đi. Bởi lẽ trong văn hóa, chẳng mấy khi có gì “sáng sủa và rõ ràng”
Trước làn sóng Tây phương hóa thế giới, trong tiền bán thế kỷ 20, khởi đầu trong nỗ lực truy nguyên nền triết học Việt tộc, nhằm thiết định lý lịch riêng của mình đồng thời tìm chỗ đứng trong lịch sử của văn hóa nhân loại, các học giả của chúng ta đã tìm lại các tài liệu văn học, sử học, khảo cổ học, di truyền học để minh định cội nguồn và để xác định xem văn học Việt Nam có triết học hay không ?Theo lối hiểu một cách tổng quát và sơ lược nhất về triết học như là một nỗ lực xây dựng một hệ thống tư tưởng,
Người Việt chúng ta thường cho rằng mọi hình thức văn hoá và con người phát xuất từ phương bắc của Việt Nam, đặc biệt là từ vùng Hoa Nam của Trung quốc, đều thuộc về Trung Hoa. Chúng ta vẩn gọi chung người Quảng Đông, Phúc Kiến, Triều Châu, Hải Nam, Hẹ là ngươì Tàu hay người Hoa, kể cả toàn bộ người dân sống ở những vùng này cách đây hàng mấy ngàn năm cũng là người Tầu. Chữ “Tầu” hay “Hoa” hàm ý nghĩa họ là những người khác chủng với dân tộc Việt. Họ là người Trung Hoa, hay ngườì Hán.
Tựa đề của bài tiểu luận này lấy từ loạt bài “Trăm Việt trên vùng định mệnh”(TVTVĐM) của học giả Phạm Việt Châu (PVC). Loạt bài TVTVĐM xuất hiện lần đầu trên tạp chí Bách Khoa từ năm 1969 đến năm 1974. [1] Viết trong thời kỳ sôi động nhất của cuộc chiến Việt Nam, tư tưởng của học giả PVC là một viễn kiến chính trị vượt không gian và thời gian. Những biến chuyển kinh tế, chính trị gần đây trên trường quốc tế, nhất là các tranh chấp tại biển Đông, lại càng làm tăng giá trị cảnh cáo của viễn kiến đó.
LTS: Nguồn Gốc Việt Tộc của Quốc việt Phạm Trần Anh là một quyển sử giá trị. Khoahoc.net sẽ lần lượt trích đăng để cống hiến độc giả xa gần. Qua nhiều dữ kiện tài liệu tham khảo phong phú sẽ cho chúng ta và con cháu chúng ta tìm về gốc tích một dòng giống Việt Nam oai hùng khí khái, tạo vững mạnh trong ta và hun đúc giữ gìn tình đồng bào nghĩa nhân lọai…
Truyền thuyết là những truyền kỳ lịch sử dân gian từ đời này sang đời khác “Bức thông điệp” của người xưa về cội nguồn dân tộc.
Điểm chính yếu của loạt bài này thật ra bắt nguồn và xoay quanh ở chỗ đặt một câu hỏi đối với những nền tảng cơ bản các nhà nghiên cứu hoặc các học giả vẫn thường xuyên xử dụng từ trước đến giờ. Theo thiển ý, tất cả những công trình nghiên cứu đều dựa trên những nền tảng cơ bản hay cơ sở lí luận, thường gọi nôm na là 'tiền đề', rồi xây dựng trên đó những thao tác lý luận, phân tích và tổng hợp, dùng các dữ kiện sẵn có, hoặc mới tìm tòi được, và theo tinh thần khoa học, càng khách quan càng tốt.
Trong Hệ Từ Hạ [13] có viết: “Vua Phục Hy (2850? BC) ngửa xem tượng trời, cúi xem phép tắc dưới đất, xem các văn vẻ của chim muông cùng những thích nghi của trời đất. Gần thì lấy thân mình, xa thì lấy ở vật, thế rồi mới làm ra Bát Quái để thông suốt cái đức của thần minh và phân loại các tính của vật.”. Hầu hết, tất cả sách viết về Kinh Dịch đều viết nôm na như sau: “Tương truyền, vào thời Phục Hy có con Long Mã xuất hiện trên Hoàng Hà. Trên mình có những đốm gồm các xoáy trắng đen.
Tác giả Nguyễn Cung Thông qua loạt bài viết về Nguồn gốc Việt Nam của tên 12con giáp đã chứng minh hết sức cặn kẽ, hết sức thâm cứu là tên các con giáp không phải có gốc từtiếng Hán, mà có gốc từ tiếng nôm hay thuần Việt.
Tôi cũng đồng ý là như vậy và xin chứng minh theo một cái nhìn khác. Nếu tên của 12 con giáp là thuần Việt thì chúng phải là những từ nôm na mách qué hiểu theo nghĩa của những người Việt dân dã chứ không phải hiểu theo nghĩa bác học.
Tôivừa đọc bài “ Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt “ trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đảo Văn Bình.
Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn “ quy tư “ về con Người chính mình và đồng bào mình. Cái nhìn khó nhất trên đời là con Người chính mình và con Người của đồng bào mình.
Nói về chuyện người thì ai cũng hám nghe, nhưng khi nói về mình về đồng bào mình, nhất là chuyện xấu thì thật là khó nghe, người nghe có cảm tưởng người viết có ý lên mặt dạy đời,
2009 đánh dấu Sinh Nhật 200 năm của nhà Sinh Vật học Charles Darwin mà tên tuổi gắn liền với Thuyết TIẾN HÓA. Nhiều bài viết, thuyết trình, hội thảo đã được thực hiện hoặc tổ chức trong dịp này. Và trên hai thế kỷ qua, biết bao giấy mực cũng như máu và nước mắt đã đổ ra do lý thuyết Sinh Vật học nêu trên. Nhân dịp này, chúng tôi xin được trình bày sơ qua trong phần đầu cuộc đời và sự nghiệp của Charles Darwin và ở phần sau, nội dung thuyết Tiến Hóa từ thời Darwin cho đến hôm nay.
Năm 2009 là kỷ niệm 200 năm ngày sinh của Darwin và 150 năm ngày xuất bản quyển sách “On the origin of species” (“Nguồn gốc của các loài sinh vật”), một công trình nghiên cứu sinh học nổi tiếng và đặt nền tảng cho thuyết tiến hóa của ông. Sự ra đời của quyển “On the origin of species” có ảnh hưởng to lớn không những trong khoa học sinh học mà còn trong nhiều phương diện khác từ tư tưởng, chính trị, tôn giáo, tâm lý, triết học đến nghệ thuật trong sự phát triển ở xã hội con người, không kém ảnh hưởng của thuyết lượng tử mà Max Planck đã đề ra sau này.